KẺ LỮ HÀNH DU MIÊN ĐÀ LẠT

  • 05/09/2017
  • | Nguyễn Vĩ Kiện

Tôi vẫn vậy, đi cùng đoàn, theo đoàn, hòa cùng đoàn với bầu nhiệt huyết. Rồi khi có chút thời gian riêng vào buổi trưa, tôi lang thang, lãng đãng đâu đó góc café bờ hồ Hồ Xuân Hương, để thích thú với cái lạnh, cơn mưa, cái buồn lạnh, vắng lặng người qua lại nơi bờ hồ.


Tôi rủ rê 2 anh bạn đồng nghiệp đi bộ để cảm nhận Đà Lạt, để men theo nhưng con dốc thoai thoải, cao thật cao, là đặc trưng của cái thành phố mộng mơ này. Ba người chúng tôi cứ đi, mặc cơn mưa tát vào mặt, hôn vào má như đón chào những vị khách lữ hành du miên qua miền Đà Lạt.

Nói về Đà Lạt, diễn tả làm sao nhỉ? Tôi cho rằng có những điều thân quen để nói về Đà Lạt: là những con dốc thoải, những đồi thông nối với đồi thông, những ngôi nhà mộng mơ bên đồi, những ánh trăng xa lãng mạn, cái lạnh cơ hồ, tiếng móng ngựa trên những con đường cong khúc khuỷa, những âm thanh mơ hồ trong đêm vắng mới 21 giờ tối. Đà Lạt là thế, từ bao đời vẫn thế. Chẳng vậy mà khi bắt gặp bài thơ về Đà Lạt Một Lần Trăng của Nguyễn Duy với bốn câu thơ mà ôm trọn được Đà Lạt thì quả là tài hoa:

Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng
Ngọn gió nhà ai thấp thoáng bên đồi
Tiếng móng ngựa gỗ dòn trên dốc vắng
Nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi
(Nguyễn Duy)

Đà Lạt bớt lạnh hơn những năm trước, nhưng cái buồn man mác của kẻ lữ hành thì còn đó. Cơn mưa chiều không ngớt, café chút tâm tình với bờ hồ gác lại, để kéo tôi quay về thực tại, kéo mọi người ra cơn mơ ngủ để cảm nhận cái tĩnh lặng, mật, thiền nơi Thiền Viện Trúc Lâm. Cơn mưa chiều không ào ào đánh vào mặt người lữ khách, để "tháp tùng" đoàn lữ khác tìm cái yên lành nơi Thiền Viện Trúc Lâm.

Lại mây bây ngang núi, gió thổi lưng đồi, khiến người lữ khách như dạo chơi giữa chốn thiên đường trần gian. Ở giữa chánh điện là bức tường Phật ngồi, cầm đóa sen trên tay, mà người ta thường gọi là NIÊM HOA VI TIẾU. Ngắm nhìn, lạy bức tượng, như đưa tôi về với triết lý Vô Ngôn của nhà Phật. Tôi tĩnh lặng trong giây lát, ngắm nhìn miên mật cho riêng mình, rồi mời gọi mọi người đến để chia sẻ chút hiều biết của mình, để mọi người hiểu hơn về bức tượng PHẬT với câu chuyện NIÊM HOA VI TIẾU, đưa mọi người trở về núi Linh Thứu xưa, nghe câu chuyện trao truyền chánh Pháp của Đức Phật cho Ngài Ma Ha Ca Diếp….để hiểu về Đạo Phật, về triết lý VÔ NGÔN của đạo Phật, về thiền tông, về câu chuyện “An Tâm”của Thần Quang-nhị tổ Huệ Khả đến cầu đạo sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma:

Ta nguyện đến nơi này
Truyền pháp cứu người mê
Một hoa nở năm cánh
Kết quả tự nhiên thành.
(Tổ Bồ Đề Đạt Ma)

Câu chuyện chính là căn bệnh lo câu truyền kiếp của hầu hết chúng ta, cuộc chạy lăng xăng mà ta tạm gọi là cầu đạo, tìm chân lý. Nên Tổ Bồ Đề Đạt Ma đã truyền cho nhị tổ Huệ Khả phép “an tâm”, Đó cũng là ý nghĩa bài kệ chứng đạo của ngài Huệ Khả:

Ba thuở cầu tâm tâm chẳng có

Tấc lòng kiếm vọng vọng hoàn không

Vọng nguyên không xứ tức Bồ Đề

Đó mọi gọi là chân đắc đạo

Thiền Viện Trúc Lâm có hồ Tĩnh Tâm, có hồ Tuyền Lâm, có không gian tĩnh mịch chốn Thiền Tông. Trên tháp chuông trước chánh điện, có hình vẽ về Tổ Bồ Đề Đạt Ma, có ghi lại những lời dạy chư Phật, hay bồn câu thơ về Thiền của Phật Hoàng Trần Nhân Tông-người sáng lập phái Trúc Lâm Yên Tử:

Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền

Tôi cứ tĩnh lặng không nói, để cho mình trôi theo cái lặng im của gió thoảng, của mưa phùn. Không nói để lắng nghe, để nghe lời răn dạy của người xưa vọng về…, tự thốt lên câu thơ của chính mình vọng ra:

Gió thoảng mây bay lưng chừng núi
Chuông đổ hồ xanh vọng tiếng về
Trúc Lâm Thiền Viện lời sư Tổ
Vô Ngôn đối cảnh chớ hỏi thiền

(Thơ Vĩ Kiện)

Đà Lạt, Thiền viện Trúc Lâm, hồ Xuân Hương, con dốc thoải, cái lạnh, cơn mưa phùn, đồi thông lặng im, cành lá thông như đã lặng chìm, âm thanh mơ hồ trong đêm vắng...xâm chiếm trái tim đoàn lữ khách.

HỒN SÔNG

Là người Việt chắc ai cũng nhớ những dòng sông hay còn gọi là con sông gắn liền với kỷ niệm, quê hương, đất nước. Với tôi nhớ biết bao dòng sông tuổi...

TRẦN VĂN TƯỜNG

Âm vang giữa đại ngàn Trường Sơn

Trong lần về với miền Tây Quảng Bình, chúng tôi có dịp được gặp gỡ già làng Hồ Khăm người Khùa ở bản PaChoong xã Trọng Hóa.

Lê Đức Thành

Hương vị cà phê Việt

Nếu lần đầu tiên được đi ra nước ngoài công tác, bạn sẽ nghĩ ngay đến món quà gì mang bản sắc hương vị của người Việt để làm quà tặng cho đối...

Ninh Văn Hải

Phận Đá, phận Người

Nổi bật trên cao nguyên Đồng Văn, Hà Giang là những hàng rào đá. Hàng trăm, hàng nghìn phiến đá nhỏ, to được xếp khít với nhau như vòng tay vững chãi che...

Nguyễn Ngọc Thái