Chạm tay đến trời mây

  • 14/09/2017
  • | ĐẶNG LÂM QUỲNH NHƯ

Có một câu hỏi mà rất nhiều bạn ngoại quốc thắc mắc khi nghe đến Việt Nam, “where is the best beautiful place in Vietnam?” Tôi chẳng dám nói ra một tên vùng miền nào. Bởi khi đã đi hết dọc miền đất nước, tôi chỉ có thể trả lời là Việt Nam đẹp trên từng nẻo đường vòng xe đi qua, nhắc đến một cái tên đều là sự so sánh khập khiễng cho những cái tên còn lại. Câu trả lời sẽ dễ dàng hơn nếu bạn hỏi tôi rằng phải đi đâu để tìm lại cảm giác chinh phục và sảng khoái mà cuộc sống đời thường đã vô tình xóa nhòa, nơi ấy chính là Tây Bắc.

Tây Bắc chưa bao giờ hết quyến rũ, mùa nào cũng mang lại cho chúng ta một bức tranh nguyên sơ, yên bình và thi vị. Từ đường cong của con đường đến mùi hương của hoa cỏ, từ sắc trắng tinh khôi của hoa mận - hoa cải, hồng nhẹ nhàng của hoa đào - hoa tam giác mạch, đến vàng ươm của cánh đồng lúa chín. Thử nhắm mắt và nghĩ về buổi sớm bình minh rời xa khói bụi, ồn ào, nhìn những đám mây sà vào ban công nhà sàn, gió se se lạnh để phải hít hà bàn tay tìm hơi ấm. Trên cuộc đời mỗi người, thử hỏi có được bao nhiêu lần nếm trải cảm giác nào tuyệt vời như thế.

Một ngày đầu tháng Mười, tôi cùng nhóm bạn bay ra Hà Nội, thực hiện chuyến phượt từ Hà Nội lên Lào Cai trong hành trình 5 ngày. Để đến những địa danh như Tú Lệ – Mù Cang Chải – Sapa – Y Tý, chúng tôi đã phải chịu cái cảm giác ê ẩm cả ngày trên yên xe, thậm chí dắt bộ xe máy khi lủng lốp, trầy xước chân tay vì té ngã, mò mẫm leo đèo trong đêm tối để kịp đến nơi nghỉ chân, đi trong mưa bởi cái ngẫu hứng của thời tiết,…chính xác đó là cảm giác chinh phục mà rất lâu rồi chúng tôi mới tìm lại được kể từ lần thi đại học,

Cảnh đẹp hùng vĩ của Tây Bắc trong thi ca đã không làm chúng tôi thất vọng, nhất là màu vàng rực của những cánh đồng lúa bậc thang đang chờ gặt. Qủa thật ruộng lúa Tây Bắc cũng trùng trùng điệp điệp như dãy Hoàng Liên Sơn, khác hẳn bức tranh cánh đồng lúa bạt ngàn thẳng cánh cò bay ở đồng bằng sông Cửu Long trù phú. Đa phần ở đây người dân sẽ gặt lúa bằng tay, công cụ lao động còn thô sơ, thậm chí tuốt lúa bằng máy đập lúa liên hoàn, một hình ảnh mà dưới đồng bằng ít khi còn nhìn thấy. Cái khó khăn của địa hình dường như tỷ lệ thuận với sự bình yên của Tây Bắc.

Nhớ nhất là cung đường từ Sapa chạy lên Y Tý. Chúng tôi bắt đầu đi từ lúc 2h chiều, cái mỏi mệt được xoa dịu bằng nụ cười của những đứa trẻ hồn nhiên vẫy tay chào. Chúng nó được dạy cả tiếng Anh nữa, hễ thấy chúng tôi là đều nói “Hello” rất rõ ràng. Đứa nào cũng đen nhẻm từ đầu đến chân, đứa thì có dép đứa thì không, Đứa lớn thì ngồi ở bậc cầu thang nghiêng nghiêng bắt chấy cho đứa nhỏ. Đi rồi mới hiểu để con chữ về với vùng cao là cả một nỗ lực không nhỏ của Chính phủ. Chỉ mong cho nơi nào cũng có đường rải nhựa để mùa mưa các em đi học dễ dàng hơn, suối nào cũng có cầu để các em được an toàn khi đến lớp. Nếu ở thành phố ngán ngẩm bởi tắt đường, thì ở Tây Bắc, chúng tôi cười ra nước mắt với những con lợn bản. Chúng không hề tuân theo một quy luật giao thông nào trên thế giới, cứ ngang nhiên lấn chiếm lòng đường, hết đi qua rồi đi lại, rồi mình thích thì mình đứng thôi. Xe bóp còi bíp bíp, cả bọn lợn đứng giữa đường ngẩn ngơ nhìn đoàn xe lạ lẫm, “phép vua còn thua lệ làng” hóa ra đúng với cả đám lơn bản.

Đến Y Tý khi trời nhá nhem tối, những đống lửa lập lòe cạnh nhà sàn nhằm đuổi muỗi và sưởi ấm. Độ cao của Y Tý là hơn 2000m so với mực nước biển, thời tiết khá lạnh. Nhà trọ ở Y Tý đều là kiểu homestay, cô chủ nhà thấy cả đoàn đi lạnh, bảo sẽ nấu lá tắm thuốc người Dao cho chúng tôi đỡ nhức mỏi. Mỗi đứa được một bồn tắm, ngâm mình 30 phút, thật kỳ diệu, khi bước ra đứa nào cũng như được hồi sinh, mất hẳn cảm giác ê ẩm của mấy ngày trời đi xe máy. Chỉ có những người dân vùng này mới biết lá nào có thể dùng làm thuốc tắm, và họ sẽ sao hoặc phơi khô dùng dần. Khi du lịch phát triển, người dân cùng nhờ vào đó mà có thể bán bài thuốc của mình, một cách để truyền bá cách chữa trị dân gian của người Dao đỏ.

Bữa cơm Tây Bắc thường không thể thiếu được rau cải mèo, thịnh soạn hơn sẽ có thịt lợn cắp nách và cá suối nướng. Chắc chắn hương vị của món ăn sẽ làm hài lòng cả những thực khách khó tính và rất đáng để bạn phải cố gắng giảm cân sau chuyến đi. Đi dạo đêm ở Y Tý bạn sẽ thấy gì? Thấy đêm tối và sao trời. Hàng vạn những ngôi sao lấp lánh lấp lánh thắp sáng cho Y Tý thay cho ánh điện. Đứng ở Y Tý, gần trời hơn, nên có lẽ sao cũng sáng rõ hơn.

Và chắc chắn đến Y Tý thì không thể bỏ qua việc săn mây. Vào lúc sáng tinh mơ, chỉ cần giơ tay ra là bắt được mây vào lòng bàn tay. Một khung cảnh mờ mờ ảo ảo, những áng mây trôi trước mặt, đó hẳn là thiên đường chứ không phải trần gian. Mây nhiều và dày, mặc cho cái lạnh của thời tiết, đứa nào cũng gần 30 tuổi mà y như con nít tuổi lên 10, thích thú đuổi bắt từng cụm mây, mỗi đứa nắm giữ một áng mây nhỏ cho riêng mình, sợ mở tay ra là bay mất. Đó chính là lúc tôi hiểu vì sao tôi cần phải đi nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, chẳng phải để tìm lại sự thảnh thơi trong tâm hồn, thì còn vì điều gì lớn hơn nữa đâu cơ chứ.

Có ai đó đã nói: “Công việc lấp đầy túi tiền, nhưng khám phá mới lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn”. Chắc hẳn khám phá những cảnh đẹp của Việt Nam sẽ giúp cho chúng ta tìm lại được sự cân bằng giữa những mệt mỏi cuộc sống. Thật may vì Việt Nam đâu đâu cũng đẹp. 

HỒN SÔNG

Là người Việt chắc ai cũng nhớ những dòng sông hay còn gọi là con sông gắn liền với kỷ niệm, quê hương, đất nước. Với tôi nhớ biết bao dòng sông tuổi...

TRẦN VĂN TƯỜNG

Âm vang giữa đại ngàn Trường Sơn

Trong lần về với miền Tây Quảng Bình, chúng tôi có dịp được gặp gỡ già làng Hồ Khăm người Khùa ở bản PaChoong xã Trọng Hóa.

Lê Đức Thành

Hương vị cà phê Việt

Nếu lần đầu tiên được đi ra nước ngoài công tác, bạn sẽ nghĩ ngay đến món quà gì mang bản sắc hương vị của người Việt để làm quà tặng cho đối...

Ninh Văn Hải

Phận Đá, phận Người

Nổi bật trên cao nguyên Đồng Văn, Hà Giang là những hàng rào đá. Hàng trăm, hàng nghìn phiến đá nhỏ, to được xếp khít với nhau như vòng tay vững chãi che...

Nguyễn Ngọc Thái