Bài sơ tuyển: Nỗi nhớ Tà Xùa

  • 11/04/2018
  • | Trần Thị Ngọc Huyền

Những ngày tháng 10, tim tôi chùng lại khi nhìn hình ảnh con đường lên Tà Xùa bị lũ chia cắt, Yên Bái chìm trong tang thương. Tôi nhắn tin cho mấy người bạn gửi kèm đường link bài báo, chúng tôi đồng loạt nhớ về những ngày cùng nhau chạy xe máy vượt đèo dốc đến với Tà Xùa, đến với thiên đường mây – những ngày đẹp nhất của thanh xuân.

Chúng tôi đến Tà Xùa theo đường từ Mộc Châu qua phà Vạn Yên, con đường uốn lượn qua những ngọn đồi và dòng sông Đà hiền hòa. Vốn quen thuộc với những con đường bằng phẳng ở miền nam, chúng tôi như bị mê hoặc trước núi đồi trải dài vùng Tây Bắc. Vốn không có ý định lên Tà Xùa, nhưng tình cờ tôi được xem mấy bức ảnh trên một diễn đàn phượt, và nói với bạn đồng hành nhất định phải đến đây với hi vọng săn được mây.

Nói là hi vọng vì mùa chúng tôi đi chưa phải là mùa mây nhiều nhất, đôi bạn trẻ Hà Nội ở cùng homestay với chúng tôi bảo họ đã lên đến lần thứ 4 vẫn hụt mây, lần này họ cũng nuôi hi vọng may mắn sẽ mỉm cười. Buổi chiều muộn chúng tôi đến xã Tà Xùa và tìm ngay được Ngỗng Homestay theo lời người bạn giới thiệu. Mở cánh cửa trên gác gỗ nhìn ra thung lũng nắng đang tắt dần, chúng tôi thầm cảm ơn thời tiết đã ủng hộ suốt những ngày qua.

Cô bạn trông coi homestay dẫn chúng tôi lên căn gác gỗ rộng thênh thang bảo toàn bộ không gian này thuộc về chúng tôi với giá chỉ 50 nghìn cho một người

- Hôm nay chưa có khách nào ở trên này cả, nguyên chỗ này có 4 bạn thôi. Mọi người để đồ gọn gàng rồi kéo chăn mền ra dùng. Nhà vệ sinh phía sau, có nước nóng. Phía trước này là ban công, có thể ở cửa ra ngoài ngồi chơi, uống trà, nhưng khi ra vào nhớ đóng cửa, lạnh lắm đấy.

Buổi tối ở Tà Xùa không tấp nập mà mang một vẻ lặng lẽ như tất cả những thị trấn vùng cao tôi có dịp đi ngang qua. Hàng quán không nhiều, bán vài món đồ thiết yếu, có duy nhất một sạp bán thịt heo mãi đến tối mịt vẫn còn bán và thịt vẫn tươi ngon vì thời tiết quá lạnh. Tôi đặt cho cả nhóm một bữa cơm với gà đồi luộc và rau xào ở quán cơm bên cạnh của đôi vợ chồng Tú Mỷ - một bữa cơm nóng hổi ngon lành giữa thời tiết lạnh cắt da cắt thịt ở Tà Xùa. Tôi những tưởng buổi tối ở Mộc Châu đã là lạnh nhất tôi từng trải qua cho đến khi tôi đến Tà Xùa. Nhón một bước chân trên sàn gỗ cũng làm chúng tôi xuýt xoa vì lạnh. Hai mươi mấy năm sống ở phưng nam nắng ấm, cái lạnh phương Bắc làm da chúng tôi nứt nẻ và khô rát. Thế mà chẳng hiểu sao cuối cùng chúng tôi lại cùng vài người bạn mới quen ở cùng homestay ngồi uống cùng nhau vài lon bia lạnh với thịt trâu nướng đặc sản anh bạn Gia Lai mang ra giữa cái tiết trời ấy. Khoảng 10h tối trời đổ mưa phùn nhẹ, ai nấy nhìn nhau lắc đầu bảo kiểu này chắc sẽ không có mây. Tôi quấn chăn kín từ đầu đến chân quay sang nói với bạn thôi đừng hi vọng nhiều, mây trời hoa cỏ là chuyện của trời, may mắn thì gặp.

5h sáng tôi đánh thức bạn mình, quấn thêm khăn, thêm áo và lấy xe máy chạy tiếp mười mấy cây số vào sống khủng long – địa điểm ngắm mây đẹp nhất ở Tà Xùa. Con đường nhỏ men theo những triền dốc, đèn tối và trời vẫn rất lạnh. Những con gió như len lỏi qua từng lớp khăn, lớp áo bám riết trên da mặt tôi lạnh buốt.

Chúng tôi dừng chân ở một khoảng đất trống nhìn ra khoảng thung lũng mênh mông phía trước, sống khủng long lờ mờ hiện ra trong màn sương mỏng nhẹ. Đúng như lời bạn tôi nói, mây có rất ít và chỉ vờn nhẹ quanh sườn núi. Nhưng không ai bỏ về, tất cả chúng tôi cùng chờ đợi. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua đều ghi nhận những thay đổi bất ngờ của thiên nhiên.

Và đúng như vậy, chỉ một lúc sau, khi trời càng hửng sáng thì mây càng tràn về dày đặc hơn. Thung lũng phía trước chúng tôi bỗng chốc tràn đầy mây đúng như cảnh tượng mà tôi từng nhìn thấy trên những bức ảnh.

Chúng tôi cả đám con gái cứ đứng ngây ra rồi ôm nhau “Đẹp quá mày nhỉ”. Cho đến bây giờ những bức ảnh chụp tại Tà Xùa ngay khoảnh khắc mặt trời xuất hiện trên biển mây vẫn là những bức ảnh làm tôi có nhiều cảm xúc nhất. Chúng tôi đã chờ đợi, đã hi vọng và được đền đáp. Thiên nhiên vẫn luôn làm con người ta kinh ngạc như thế.

Mặt trời lên cao một lúc thì mây tan, chúng tôi thong thả đi bộ xuống hết sống khủng long để ngắm nhìn thung lũng dưới chân mây. Chúng tôi hát cùng nhau, nghe cùng nhau rất nhiều bài hát của tuổi trẻ.

Tôi và đám bạn dành cả buổi sáng để chạy sâu vào Háng Đồng, vào Xím Vàng ngắm nhìn cuộc sống nơi đây, nơi những người phụ nữa hằng ngày bế con ngồi sưởi nắng và khâu váy áo, nơi những đứa trẻ thích thú với việc trèo cây, thẹn thùng cười khi gặp máy ảnh của chúng tôi, nơi con đường nối sang Trạm Tấu đã khiến chúng tôi chùn bước quay lại vì những chiếc xe máy thuê quá yếu để đi tiếp.

Thỉnh thoảng tôi và bạn vẫn nhắc đến Tà Xùa như một nỗi nhớ lạ lùng khó gọi tên. Chúng tôi nhớ cái homestay mình ở, nhớ cái ban công và những chậu hồng hoa nở bung giữa trời đông. Chúng tôi nhớ cái quán café GIÓ kê vài chiếc ghế nhựa con con, tên quán viết đơn sơ bằng mấy nét phấn lên vách nhà – có lẽ là cái quán café duy nhất của Tà Xùa lúc ấy. Chúng tôi nhớ mảnh đất đẹp đến nao lòng nơi mây trời gió núi gặp nhau cùng tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt sắc.

Rồi con đường ấy sẽ nối lại, dù mưa bão có tàn phá. Rồi vẻ đẹp Tà Xùa sẽ được biết đến nhiều hơn nữa qua những bức ảnh thước phim. Với chúng tôi, nơi ấy là kỉ niệm, là nỗi nhớ, là lời hứa sẽ quay lại một ngày không xa.

Bài sơ tuyển: Về với đất võ trời văn

Bình Định được mệnh danh là "đất võ trời văn"; Vương triều Vijaya (Chăm Pa) và hoàng đế Nguyễn Nhạc xưa kia chọn nơi đây làm kinh đô; Bình Định là nơi...

Nguyễn Ngọc Oanh

Bài sơ tuyển: Tạp hóa lưu động miền Tây

Có một sự để ý là địa phương nào càng gần các điểm du lịch thì xe máy càng nhiều. Người buôn bán cứ chất hàng lên xe máy để kịp di chuyển từ điểm...

Trần Duy Trân

Bài sơ tuyển: Nghề “porter” ở Fansipan

Giàng và Nũ đèo trên vai chiếc gùi làm bằng tre, trong đó chứa đầy thức ăn, nước uống, lều bạt, túi ngủ và hành lý của khách. Mỗi gùi nặng cỡ 30 kg,...

Khương An